Luis Figo- Chuyện về một siêu sao sụp đổ tại xứ Catalonia

Trước khi chuyển đến chơi cho Real Madrid, anh vốn là một biểu tượng bất khả bất diệt tại Barca. Nhưng kể từ ngày trở thành một Glaticos, cả Catalonia bỗng nguyền rủa anh.

“Ê bọn khóc nhè trắng dã kia, ra mà chúc mừng nhà vô địch của chúng mày đây này …”

Những lời phát biểu dõng dạc trên được phát ra từ chính miệng của Luis Figo, trong buổi mừng công được tổ chức tại cung điện xứ Catalunya Plaça Sant Jaume. Barça ngoạn ngục giành được cú đúp danh hiệu La Liga và Cúp nhà Vua chỉ trong 11 ngày cuối tháng 4 năm 1998. Lễ đăng quang của nhà vô địch xứ Catalunya được mở đầu bằng màn reo hò của ngôi sao được yêu mến nhất. Anh là đội trưởng, và bây giờ anh là kẻ nắm trọn quyền lực thể thao của cả nơi đây.

Sau Johan Cruyff, với tài năng và những gì đã cống hiến cho Barça, Figo được xem như là một “người bảo trợ” kế vị của “Thánh Johan”. Figo có thể không được sinh ra ở Catalunya, nhưng anh phải là của Catalunya.

Nhưng rồi, chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, tình yêu và sự đóng góp tích cực của anh nhanh chóng trở thành cái gai trong mắt tất thảy những người dân Barcelona.

Có nhiều vô cùng những bàn tán xoay quanh bản chất của cảm xúc của Figo dành cho Barça trước đây. Và tất nhiên, những bất thường và khúc mắc của TTCN hè năm 2000 vẫn chưa ai nắm rõ. Figo chuyển đến Real Madrid. Thế là chẳng ai còn buồn nhắc tới hình ảnh của anh trong màu áo Barcelona nữa. Sạch trơn!

Nhớ về Luis Figo, người ta chỉ nhớ về cầu thủ người Bồ trong bộ đồng phục trắng của Madrid. Santiago Bernabeu – như những lời chính anh thốt ra: “Là nơi tôi trân trọng nhất trong cả sự nghiệp”. Đến Madrid, Figo lập tức trở thành một mắt xích trong đội hình “Los Blancos 1.0” của chủ tịch Florentino Perez. Trong khi trước đó chỉ một năm, anh là ông hoàng của cả Camp Nou.

Nếu không phũ phàng quay lưng, Figo hoàn toàn có thể được người dân Catalunya phong “Thánh” như huyền thoại Johan. Thành tích của anh ở Camp Nou sau 5 năm bị phủ nhận sạch sẽ. Anh ra đi đã đành, nhưng lại chọn màu áo trắng của đại kình địch Thủ đô. Điều đó thực sự quá sức chịu đựng của tất cả.

Cái tên Luis Figo chưa bao giờ giảm sức nóng ở Barça. Đối với những người yêu “Blaugrana”, dành chút cảm tình cho anh sau ngần ấy năm dường như vẫn quá khó. Figo phản bội tình yêu của họ, và điều đó sẽ mãi không bao giờ được tha thứ.

Hình ảnh Luis Figo trong màu áo Đỏ-Lam giờ chỉ là những hoài niệm méo mó, như thể chỉ nhìn được qua lớp sương mờ ảo – một ảo ảnh làm xáo trộn mọi giác quan. Dù Figo không phải là trường hợp duy nhất chuyển đến Madrid từ Barcelona, đặc biệt có thể kể đến Michael Laudrup. Nhưng suy cho cùng, Laudrup bằng cách nào đó vẫn thuộc về Catalunya nhiều hơn màu áo trắng. Có lẽ vì Laudrup rời Barça vì một phần lỗi của Johan Cruyff, hơn là anh có chủ đích đến Thủ đô.

Năm 1995, 1 năm sau khi Laudrup chia tay Camp Nou, Figo chuyển đến Barça mà không nhận được quá nhiều sự chú ý. Ký hợp đồng từ Sporting CP với mức phí chỉ 2.2 triệu Bảng, Barça đã nhanh chân hơn các đại gia Serie A đang đưa Figo vào tầm ngắm. Juventus và Parma đành nhận thất bại trong việc tranh chấp chữ ký ngôi sao 23 tuổi với đội bóng xứ Catalunya.

Mùa giải đầu tiên của Figo ở Camp Nou cũng là mùa giải cuối cùng Johan Cruyff tại vị. Anh dành phần lớn thời gian để thích nghi với môi trường bóng đá mới, học hỏi những tên tuổi vĩ đại khác. Dù sớm rời đi, nhưng Gheorghe Hagi và José Maria Bakero, kể cả Robert Prosinečki đang điều trị chấn thương vẫn tạo ảnh hưởng lớn trong phòng thay đồ cuối triều đại Johan.

Cán đích thứ 3 La Liga, thua Atletico Madrid 0-2 ở Chung kết Cúp nhà Vua, và thua Bayern Munich ở Bán kết Champions League, Johan Cruyff nói lời chia tay Barcelona. Đó là cái kết giữa những mâu thuẫn dai dẳng giữa HLV và Chủ tịch CLB.

Luis Figo- Từ một người hùng ở Barcelona

Hậu triều đại Johan, Figo nổi lên nhanh chóng trong khi những người thuộc thế hệ cũ dần bị đào thải. Nói không quá, mùa 1995/96 là thành công của riêng Figo. El Clasico lượt đi ở Bernabeu kết thúc với 1 điểm chia đều cho cả hai bên, ngày mà Luis Enrique vẫn còn khoác áo Madrid. Trận lượt về trên sân Camp Nou chứng kiến Barça đại thắng 3-0, với bàn thắng thứ hai vô cùng quan trọng của Figo ghi vào giữa hiệp hai.

Euro 96 tiếp tục đưa tên tuổi Figo bay cao. Là một phần của thế hệ vàng nổi tiếng, Bồ Đào Nha của Rui Costa, João Pinto và Luis Figo đã truyền đạt chính xác những gì Ruud Gullit năm xưa gọi là “Bóng đá sexy”. Họ là bộ 3 tài năng cùng nhau dành được chức vô địch trẻ World Cup 1991, và trước đó là lọt đến Bán kết U-16 World Cup 1989, trước khi để thua Á quân Scotland 0-1.

Đến Euro 96, Figo và các đồng đội lại để Cộng hòa Séc loại ở Tứ kết với tỷ số 0-1. Những hoài nghi về thiếu hụt vinh quang cấp đội tuyển bắt đầu rộ lên cho thế hệ Vàng. Figo đứng trên bờ vực bất cân bằng giữa việc cống hiến cho Tổ quốc hay Câu lạc bộ chủ quản.

Bobby Robson được chọn để kế vị Johan Cruyff. Thuyền trưởng người Anh đến và thổi một làn gió mới đến Camp Nou. Luis Enrique từ Real Madrid, Ronaldo de Lima từ PSV, Vitor Baia cùng tân HLV Robson từ Porto, cộng với sự trở lại của Hristo Stoichkov sau một năm từ Parma là những bản hợp đồng đầy ấn tượng.

Vào thời điểm Barça cần lấy lại phong độ nhất, không khí của sự tái sinh tràn ngập phòng thay đồ sau những lục đục vừa qua. Được kỳ vọng và yêu quý suốt mùa 1996/97, thế nhưng “Blaugrana” vẫn cay đắng về sau đại kình địch Thủ đô dưới bàn tay Fabio Capello với chỉ 2 điểm ít hơn.

Thất vọng ở La Liga là vậy, nhưng Barça tỏ ra vô đối ở những giải đấu cúp, cả quốc nội và châu lục. Danh hiệu C2 châu Âu – UEFA Cup Winners’ Cup, Ronaldo ghi bàn thắng duy nhất ở Chung kết Rotterdam giúp Barcelona đánh bại PSG. Gặp Real Betis ở Chung kết Cúp nhà Vua, Barça nhọc nhằn chiến thắng 3-2 để lên ngôi sau thời gian hiệp phụ, với cú đúp bàn thắng quý giá của Figo. Đó là còn chưa kể Barça đoạt được Siêu cúp Tây Ban Nha đầu mùa sau khi thắng Atletico Madrid 6-5 sau hai lượt trận.

Mặc dù mùa 1996/97 vẫn có thể coi là thành công với 3 danh hiệu, nhưng những thay đổi lớn vẫn đến. Bobby Robson rời nhiệm sở nhường chỗ cho Louis van Gaal. Cây săn bàn thượng hạng Ronaldo, sau một năm làm mưa làm gió ở Tây Ban Nha quyết định đến Ý đầu quân cho Inter Milan.

Một lần nữa, Figo càng được tôn trọng sau biết bao biến động. Các fan yêu quý anh hơn, một người đàn ông chững chạc dìu dắt cả đội bóng đang dần lắng xuống bởi tai ương. Robson ra đi do những yếu kém trong tổ chức mặt trận phòng ngự. Cạnh tranh với Madrid mùa 96/97, Barça của Robson ghi được 102 bàn nhưng để thủng lưới đến 48. Thật đáng lo ngại!

Để rồi một năm sau, trên ban công của cung điện lớn xứ Catalunya, đội trưởng của Barça cùng toàn thể người dân reo hò với cú đúp danh hiệu. Rivaldo giờ là đối tác mới của Figo để cùng tạo ra những tuyệt phẩm bóng đá, điều chưa từng khi nhắc đến van Gaal. Những bàn thắng cứ nhẹ nhàng đến. Barça mùa 96/97 chơi phóng khoáng dù ghi được ít hơn thời Robson 24 bàn thắng, nhưng có đến 8 trong số đó là đem về những danh hiệu quan trọng. Đó là điều khiến người hâm mộ cảm thấy hài lòng khi được vinh danh ở La Liga, bảo vệ thành công Copa del Rey trên sân Mestalla khi đánh bại 10 người của Mallorca sau loạt penalty.

Quyền lực và mâu thuẫn lại bủa vây Camp Nou. Suốt bề dày lịch sử trăm năm, Barça dành được biết bao danh hiệu quốc nội. Hệ thống lãnh đạo lại đặt kỳ vọng vào danh hiệu C1 châu Âu – Champions League. Trận Chung kết năm ấy được tổ chức trên sân nhà Camp Nou, thế mà Barça bị loại ngay từ vòng bảng. Thất vọng!

Về phía Figo, chứng kiến đội tuyển Bồ Đào Nha không thể dành vé đến France 98, liền mơ hồ về sự thiếu uy tín của mình. Các Culé vẫn tôn sùng anh, nhưng Figo vẫn bị các nhà tuyển dụng đánh giá không cao. Anh muốn mình phải thực sự trên đỉnh. Anh muốn người ta phải công nhận rộng rãi tài năng của mình. Và Figo đã bóng gió muốn rời đi với BLĐ Barcelona, ngay mùa hè 1999, nhưng rồi anh vẫn ở lại.

Mùa giải cuối cùng của Figo ở Camp Nou lại là một cuộc nội chiến khác, mà chính anh là tâm điểm. Van Gaal xây dựng một đội hình đa sắc tộc, và sự chia rẽ dần xuất hiện. Ruud Hesp, Michael Reiziger, Frank và Ronald de Boer, Phillip Cocu, Bolo Zenden, Winston Bogarde và Patrick Kluivert đến liên tục suốt 12 tháng đầu tiên của van Gaal. Những tranh cãi bùng nổ khi Rivaldo và “Tulip thép” không thống nhất được vị trí hiệu quả nhất của siêu sao Brazil.

Mùa 1999/2000, Figo lại khiến căng thẳng nội bộ dâng cao. Ở La Liga, Barça không thể gạt bỏ hận thù cá nhân và ngậm ngùi nhìn Deportivo La Coruña đăng quang lần đầu tiên. Tuy vậy ở đấu trường C1, họ lọt đến Bán kết, có thể coi là thành công. Bản chất của nỗ lực gắn kết nằm ở sự đồng lòng trong những thời điểm khốn khó. Tứ kết Champions League, sau khi thua Chelsea 1-3 ở lượt đi, Barça xuất sắc lội ngược dòng 5-1 ở lượt về trên sân Camp Nou.

Trở thành “kẻ phản đồ” khi chuyển sang chơi bóng cho Real Madrid

Luis Figo là nhân vật chính ở Tứ kết với 2 bàn thắng. Nhưng anh phải chịu thiệt sau khi lãnh đủ số thẻ vàng và nhận án treo giò trận Bán kết lượt đi. Bán kết Mestalla được cho là thời điểm khiến tương lai Figo chuyển hướng. Từ khán đài, anh nhìn các đồng đội bị đánh bại thảm hại. Đoàn quân của Héctor Cúper khiến “Blaugrana” khổ sở. 4-1 là ngọn núi bất khả thi để trèo qua. Thế là trận Chung kết El Clasico trong mơ đóng sập lại.

Tuy nhiên một lần nữa, Figo mang đến niềm hy vọng cho toàn thể các Culé cho trận lượt về Camp Nou. Nhưng Valencia không phải là Chelsea ở Tứ kết. Dù thắng 2-1, nhưng Barça vẫn chịu thua với tổng tỷ số 3-5. Đây là lần cuối cùng ngôi sao Bồ Đào Nha bước vào Camp Nou với tư cách một cầu thủ Barcelona.

Euro 2000, Figo đưa Bồ Đào Nha lọt đến Bán kết. Nhưng tâm điểm mùa hè của anh không phải vậy. Cơn địa chấn đến ở Madrid. Florentino Pérez bất ngờ thắng cử Chủ tịch. Ngay lập tức, ông thực hiện lời hứa của mình trong lúc vận động cử tri: mua Luis Figo!

27 tuổi và ở đỉnh cao phong độ, điều không thể tưởng tượng nổi đã xảy đến. Figo không chỉ trở thành cầu thủ đắt giá nhất thế giới, anh còn đổi màu áo đấu mà tưởng chừng trong game mới có. Anh không chỉ đơn thuần là đổi CLB, anh rời bỏ sự yêu thương của người dân Catalunya để đến Thủ đô, nơi quyền lực và sự tập trung chính trị gay gắt. Cứ cho là anh bị gài buộc ra đi, nhưng mấu chốt là điểm đích của anh. Người hùng của Barcelona, đội trưởng, ông hoàng Camp Nou ra đi, và nơi anh gia nhập là kẻ thủ của cả xứ Catalunya – Madrid.

Sự thù hận ngút trời. Figo hết cửa về Camp Nou, bất kể trong màu áo nào. Đầu lợn, chai lọ, băng-rôn lăng mạ khắp các khán đài Camp Nou trận El Clasico 18 năm trước. Họ còn yêu cầu BLĐ kiến nghị UEFA loại bỏ Luis Figo khỏi vị trí người đại diện cho trận Chung kết Berlin 2015 giữa Barça và Juventus. Nỗi đau vẫn kéo dài sau gần 2 thập kỷ thương vụ động trời của anh diễn ra.

Là bởi vì Luís Figo vô cùng có ý nghĩa với “Blaugrana”. Rằng hành động của anh khiến họ xấu hổ đến mức, hình bóng của Figo trong chiếc áo đấu Barça chỉ nằm trong tiềm thức của trí tưởng tượng. Van Gaal tuyên bố ra đi năm 2000, nếu vẫn còn ở lại, Figo chắc chắn là cây đại thụ vững chãi giữa biến động một lần nữa. Anh chắc chắn vẫn sẽ là tương lai của Barcelona. Nhưng không! Lịch sử là lịch sử. Anh góp phần khiến cơn bão cát kia lớn hơn gấp nhiều lần. Và triều đại tân Chủ tịch Joan Gaspart chưa gì đã đổ bể chỉ vì một cái tên: Luís Figo./

Rate this post

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *